">

Có một thi sĩ làm thơ hô hào những nhà sáng tác, những ca sĩ từ bỏ lối sáng tác và ca hát đau thương đứt ruột. Ông ta viết những c u này, tôi còn nhớ:Đừng kể nữa những mảnh tình tan tác, Hãy đứng lên, nhạc sĩ, với tôi đi!Tôi ghét anh ưa giọng hát sầu bi,Và tung mãi những t m hồn thường trụy lạc.Hãy đứng dậy! Vứt chiếc cầm áo não!Tôi cần nghe những khúc nhạc rất hùng,Thét ngựa lòng phi mãi chẳng chồn ch n,Sáng như gươm tuốt, mạnh như luồng bão.Ôi nhạc sĩ! Thật anh người thậm tệ!Quan hoài chi những khúc hát mê ly,Những c u ca không đẹp lại không thiCủa kỹ nữ vọc cuộc đời ê trệ?Hãy cung kính nhượng những người tuổi tác,Những bản đàn nhịp hát thiếu tinh thần.Hãy ra xem sõng vỗ với m y vần,Và sáng chể cho tôi vài điệu khác.Nếu chúng ta cứ hát những bài khóc gió than m y và cứ nghe những bài độc huyền thì có thể ‘vận cái rủi’ vào số mạng của mình, tưới tẩm những hạt giống đau buồn, điều đó không tốt.

Facebooktwitterredditpinterestlinkedintumblr

Related Quotes

popup close button